Uy tín nhà lãnh đạo – Lý luận và thực tiễn

Thông thường, bất cứ người lãnh đạo nào cũng phải có một uy tín nhất định, đối với những người có chức vụ càng cao thì uy tín càng lớn. Bởi vì không có uy tín thì không thể lãnh đạo, thuyết phục và tập hợp người khác trong tổ chức của mình. Uy tín là điều kiện đảm bảo hiệu quả công tác của nhà lãnh đạo, người lãnh đạo không có uy tín thì nói chăng ai nghe, cũng chẳng làm nên trò trống gì.

Và theo lẽ thông thường, khi tập thể và cấp trên giao cho người nào đó một chức vụ nào đó trong công sở hành chính tức là đã căn cứ và phẩm chất, năng lực và uy tín của người đó, như vậy có thể thấy uy tín là một trong 3 tiêu chí để đề bạt cán bộ lãnh đạo.

Nhưng trên thực tế không chỉ đơn giản như thế. Không phải hễ cứ có chức vụ là có uy tín càng không phải là có uy tín đầy đủ. Uy tín theo đúng nghĩa chân chính của nó là sự tín nhiệm mà người đó có được bằng chính phẩm chất và tài năng của mình. Đối với các nhà quản lý trong các công sở hành chính đều là những người có chức vụ những vị trí này không đơn thuần tạo ra uy tín, không quyết định uy tín cho nhà lãnh đạo.Thực tế đã có rất nhiều ví dụ chứng minh có nhiều nhà quản lý thậm trí có cả những nhà lãnh đạo cấp cao của các cơ quan hành chính nhà nước không hề có uy tín hoặc uy tín rất thấp. Và trong các công sở hành chính của chúng ta hiện nay đã chẳng có những “thủ trưởng” nói mà nhân viên và cấp dưới không muốn nghe thậm trí chê trách và ngầm chống đối.

Trong quá trình quản lý và điều hành có những nhà quản lý ở một tổ chức này hay tập thể này thì có uy tín những khi chuyển sang một tập thể khác thì không hề có uy tín hoặc ngược lại. Ngay trong một công sở hành chính, nhà lãnh đạo có thế có uy tín cao với một số ngươi này nhưng lại không có uy tín đối với một số người khác. Điều đó chính tỏ, cách xem xét đánh giá của những người xung quanh cũng như môi trường công tác và đặc điểm văn hóa của mỗi một tập thể, một tổ chức cũng có ảnh hưởng rất nhiều đến việc xây dựng uy tín của nhà lãnh đạo. Giống như khi một nhà lãnh đạo có năng lực chuyên môn giỏi, có khả năng điều khiển trí tuệ cảm xúc của mình lại là người có khả năng gắn kết mọi thành viên trong tổ chức tiến tới đạt được mục tiêu chung của tổ chức lại phụ trách một tập thể có những cá nhân tốt, đoàn kết, nhất trí cao thì sẽ dễ dàng phát huy năng lực quản lý của mình và do đó dễ có uy tín hơn là phải phụ trách một đơn vị mà trong nội bộ tổ chức có nhiều rạn nứt và bất ổn. Nhung dù sao môi trường văn hóa trong tổ chức cũng chỉ là hoàn cảnh khách quan góp phần thủ thách và kiểm nghiệm uy tín của nhà lãnh đạo chứ không phải là cái quyết định uy tín của nhà lãnh đạo.